Ngôi nhà sáng đèn
Đêm ấy, Loan lại ngủ một mình trong căn hộ ở tầng mười hai. Ngoài cửa kính, thành phố vẫn sáng đèn. Những dãy chung cư đối diện lấp lóa ánh vàng trong màn sương mỏng cuối mùa. Tiếng xe vọng lên từ con đường phía dưới nghe xa xăm như thuộc về một thế giới khác.
Loan nằm nghiêng trên giường, mắt mở trân trân nhìn khoảng tối trên trần nhà. Chiếc điện thoại đặt trên đầu giường rung khẽ. Tin nhắn của Hoàng chỉ vỏn vẹn một dòng: “Mẹ hôm nay lại sốt. Anh ở đây”.
Loan nhìn màn hình rất lâu rồi tắt máy. Đã hơn một tháng nay, hai vợ chồng gần như không còn nói với nhau ngoài vài câu liên quan đến bệnh tình của mẹ chồng. Cô nằm lặng nhìn khoảng tối loang mờ trên trần nhà, bất giác nhớ lại những ngày hai người mới cưới.
![]() |
|
Minh họa: Văn Tĩnh |
Hồi còn yêu nhau, Hoàng từng nói sau này sẽ sống cùng bố mẹ vì anh là con trai cả trong gia đình. Loan không thích điều đó nhưng cũng không phản đối gay gắt. Đến sát ngày cưới, Hoàng mua một căn hộ riêng ở tầng mười hai. Căn hộ đứng tên anh vì được mua trước khi hai người đăng ký kết hôn. Có người từng bóng gió rằng Hoàng tính toán để tránh tài sản chung. Loan đã chạnh lòng, nhưng rồi cũng bỏ qua. Cô tin vào người đàn ông mình lựa chọn.
Những ngày đầu ở căn hộ mới, Loan từng nghĩ hôn nhân là một điều thật giản đơn. Hôm dọn về nhà, trời mưa như trút nước. Hai vợ chồng loay hoay bê từng thùng đồ lên tầng mười hai. Căn hộ còn nồng mùi sơn mới, chưa có rèm cửa, cũng chưa sắm nổi một bộ bàn ăn tử tế. Hoàng trải tạm tấm đệm xuống sàn phòng khách rồi cười:
- Một túp lều tranh và hai trái tim vàng đây nhé em!
Loan khi ấy ngồi bó gối trên tấm đệm trải tạm giữa phòng khách, lặng nhìn những vệt mưa chảy dài ngoài ô cửa kính mà thấy lòng mình bình yên lạ. Cô từng nghĩ, chỉ cần có một mái nhà riêng như thế này thì cuộc sống sau hôn nhân sẽ chẳng có gì quá khó khăn. Hai người cùng đi làm, tối về ăn cơm với nhau, cuối tuần ngủ nướng, đôi khi cãi vã vài chuyện vụn vặt rồi lại làm lành.
Nhưng rồi mẹ Hoàng bị tai biến. Sau gần hai tuần nằm viện, bà trở về nhà trong tình trạng liệt nửa người. Mọi sinh hoạt đều phải có người đỡ đần. Từ ngày mẹ đổ bệnh, Hoàng gần như trở thành một con người khác. Anh không còn những buổi cà phê cuối tuần cùng bạn bè, không còn những đêm nằm xem bóng đá tới khuya hay những sáng Chủ nhật ngủ nướng đến trưa.
Công việc bên ngoài cũng dần cắt giảm gần hết. Cả ngày của anh chỉ xoay quanh mẹ. Sáng sớm dậy lau người cho bà, trưa đỡ bà tập ngồi, tối thức canh từng cơn khó thở. Có hôm gần ba giờ sáng, mẹ lên cơn co cứng, Hoàng phải cõng bà xuống xe để đưa đi cấp cứu. Lúc trở về, vai áo anh vẫn hằn những vệt nước thuốc lẫn mồ hôi khô trắng.
Có lần Loan đi làm về, bắt gặp chồng đang ngồi giặt quần áo cho mẹ dưới sân. Cô đứng lặng rất lâu. Đó là người đàn ông trước đây đến cả việc bật máy giặt cũng không biết.
Một tối, Hoàng ngồi xuống cạnh vợ rồi khẽ nói:
- Hay là mình dọn về bên ấy ở một thời gian em nhé.
Loan im lặng. Cô biết mẹ chồng đang rất cần người chăm sóc nhưng chỉ nghĩ tới cảnh sống chung thôi cũng đủ khiến lòng cô ngột ngạt.
- Em không muốn sống chung.
Hoàng nhìn vợ rất lâu. Ánh mắt anh mệt mỏi và nặng nề hơn bất cứ lời trách móc nào.
- Mẹ đang như vậy rồi mà em vẫn nghĩ tới chuyện đó sao?
Tuần sau, Loan vẫn dọn về nhà bố mẹ chồng. Những ngày đầu, cô tự nhủ mình chỉ cần cố gắng chịu đựng một thời gian. Rồi mẹ chồng khỏe hơn, mọi thứ sẽ lại trở về như cũ. Căn hộ tầng mười hai vẫn ở đó. Những ngày bình yên của hai vợ chồng rồi cũng sẽ trở lại.
Nhưng càng sống lâu trong căn nhà ấy, Loan càng thấy mình như bị kéo xa khỏi cuộc sống trước kia.
Buổi sáng cô thức dậy trong tiếng bố chồng gọi vọng ngoài cửa. Đêm xuống lại nghe tiếng mẹ chồng ú ớ gọi nước. Cả căn nhà lúc nào cũng phảng phất mùi dầu gió, mùi thuốc sát trùng và tiếng quạt quay đều đều bên giường bệnh.
Tan làm về chưa kịp ngồi nghỉ đã phải lo cơm nước, thuốc men. Đêm đang ngủ lại giật mình vì tiếng gọi khi mẹ chồng trở mình không được. Có hôm gần hai giờ sáng, cả nhà phải thay ga giường vì bà đi vệ sinh ra đệm. Loan vừa mệt vừa buồn ngủ đến mức phải vịn tay vào tường để thở dốc.
Điều khiến cô áp lực hơn cả là cảm giác mình lúc nào cũng làm chưa đủ. Có những việc cô thực sự không quen. Lau người cho một bệnh nhân nằm liệt giường. Thay tã. Dọn ga giường giữa đêm khuya. Mỗi lần nhìn mẹ chồng đau đớn nhăn mặt, Loan vừa thương vừa hoảng hốt. Nhưng cô không biết phải nói những điều ấy với ai. Mỗi lần than mệt, cô lại thấy áy náy, như thể mình đang trở thành một người con dâu ích kỷ.
Có lần Hoàng đi vắng, Loan phải một mình chăm mẹ chồng suốt cả ngày. Đến tối, bố chồng chỉ khẽ than bà nằm ẩm người từ chiều mà chưa được thay đồ. Hoàng không trách mắng câu nào nhưng chính sự im lặng nặng nề của anh lại khiến Loan nghẹn lại như có thứ gì mắc cứng trong lồng ngực.
Mọi chuyện thực sự vỡ ra vào một buổi chiều đầu tuần. Hôm ấy, Hoàng gọi điện bảo Loan nghỉ làm về đưa bố mẹ đi viện vì mẹ lên cơn khó thở. Nhưng cô đang họp với khách hàng nên không thể bỏ về ngay. Tối hôm đó, vừa thấy vợ bước vào cửa, Hoàng đã nói bằng giọng mệt mỏi:
- Công việc của em quan trọng đến mức để bố mẹ ngồi chờ gần một tiếng à?
Loan bật khóc:
- Em cũng đi làm cả ngày chứ đâu phải ở không.
Hai ngày sau, Hoàng thuê người giúp việc về chăm mẹ. Người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi, dáng người nhỏ thó nhưng nhanh nhẹn và tháo vát. Bà vốn quen chăm người già nên mọi thứ nhanh chóng đâu vào đấy. Căn nhà từ đó cũng bớt căng thẳng hơn.
Chỉ có Loan là càng lúc càng thấy mình lạc lõng. Mọi việc đã có người giúp việc lo liệu. Hoàng gần như chỉ quanh quẩn bên mẹ. Còn cô, mỗi lần đi làm về chỉ thấy mình thừa ra giữa căn nhà lúc nào cũng sáng đèn và phảng phất mùi thuốc.
Có lần Loan nói muốn thuê thêm người phụ việc theo ca để mọi người đỡ vất vả hơn, Hoàng chỉ đáp ngắn gọn:
- Anh nghĩ chuyện này không cần phải tranh luận nữa.
Câu nói ấy khiến Loan có cảm giác mình hoàn toàn bị gạt ra khỏi ngôi nhà đó. Đêm hôm ấy, hai người cãi nhau dữ dội. Bao nhiêu mệt mỏi, dồn nén suốt nhiều tháng trời cuối cùng cũng bật tung. Trong lúc mất bình tĩnh, Hoàng buột miệng:
- Còn em, có bao giờ hỏi anh chịu nổi không?
Sau cuộc cãi vã ấy, Hoàng chuyển xuống ngủ dưới phòng mẹ. Còn Loan bắt đầu quay trở lại căn hộ tầng mười hai.
Một tối, cô chủ động lên tiếng:
- Em muốn về lại nhà mình sống. Hoặc anh về cùng em hoặc em sẽ ở riêng một thời gian.
Hoàng im lặng rất lâu. Ngoài ban công, tiếng xe dưới phố vọng lên mơ hồ trong đêm.
- Tạm thời cứ thế đi. Chờ mẹ ổn định hơn rồi anh với em giải quyết dứt điểm.
Loan nhìn chồng, cổ họng nghẹn khô:
- Anh muốn ly hôn đúng không?
Hoàng khẽ gật đầu.
***
Từ hôm ấy, Loan dọn hẳn về căn hộ cũ. Căn nhà từng đầy ắp tiếng cười giờ lạnh ngắt và im lìm. Chiếc cốc đôi vẫn nằm trên giá bếp. Chậu cây ngoài ban công đã úa mất mấy lá vì lâu ngày không ai chăm sóc.
Có tối, Loan mở lại đoạn video quay ngày hai người mới dọn về đây. Trong màn hình, Hoàng đang loay hoay lắp rèm cửa, thỉnh thoảng lại quay sang cười với vợ. Nhìn gương mặt ấy, Loan bỗng bật khóc. Cô không biết từ lúc nào hai người đã đi đến bước này.
Những ngày sau đó, Hoàng rất ít liên lạc. Thỉnh thoảng anh chỉ nhắn vài câu ngắn ngủi về tình hình của mẹ.
Một tối cuối tuần, Loan đem mọi chuyện kể với Huyền, người bạn thân nhất của mình. Ngoài ban công, trời lất phất mưa. Huyền ngồi im nghe bạn nói từ đầu đến cuối rồi khẽ thở dài:
- Tao không nghĩ mày sai. Nhưng có thể anh Hoàng đang cô đơn lắm.
Loan cúi đầu im lặng.
- Chăm một người bị tai biến cực hơn mình tưởng nhiều. Có khi cả đêm không chợp mắt nổi. Điều làm anh Hoàng mệt nhất có lẽ không phải chuyện chăm mẹ… mà là cảm giác chỉ có một mình.
Huyền ngừng một lát rồi nói tiếp:
- Có lẽ anh Hoàng không cần mày hy sinh hết mọi thứ để chăm mẹ. Anh ấy chỉ muốn mỗi lần quay lại nhìn, vẫn thấy vợ đứng cùng phía với mình.
Câu nói ấy khiến Loan nhớ tới đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ của Hoàng. Nhớ dáng anh ngồi giặt quần áo cho mẹ dưới sân trong ánh chiều nhập nhoạng. Và cả câu hỏi mệt mỏi hôm nào, như vẫn còn mắc lại đâu đó trong lòng cô: "Còn em, có bao giờ hỏi anh chịu nổi không?”.
Hai hôm sau, Loan xin nghỉ làm rồi ghé qua nhà bố mẹ chồng. Vừa bước tới cửa phòng, cô đã thấy Hoàng ngủ gục trên chiếc ghế nhựa thấp cạnh giường bệnh. Đầu anh nghiêng tựa vào mép tường, đôi vai trĩu xuống như đã trải qua quá nhiều đêm thiếu ngủ. Chiếc khăn lau vẫn còn nằm trong tay.
Loan đứng lặng ngoài cửa. Từ ngày mẹ đổ bệnh, có lẽ đây là lần đầu tiên cô nhìn chồng lâu đến thế. Gương mặt Hoàng hốc hác hơn trước nhiều. Vùng da dưới mắt thâm quầng, râu mọc lởm chởm. Ngoài sân, trời sắp mưa. Gió thổi lay nhẹ tấm rèm cửa đã bạc màu theo năm tháng.
Mẹ chồng khẽ trở mình rồi rên lên một tiếng rất nhỏ. Hoàng giật mình tỉnh giấc. Thấy Loan đứng ở cửa, anh thoáng sững lại, như không nghĩ cô sẽ đến. Loan nhìn chồng rất lâu rồi khẽ hỏi:
- Anh ăn gì chưa?
Có lẽ đã rất lâu rồi giữa họ mới lại xuất hiện một câu hỏi nghe giống vợ chồng dành cho nhau đến thế. Không đợi Hoàng trả lời, Loan lặng lẽ đi xuống bếp. Một lúc sau, căn bếp bắt đầu vang lên tiếng dầu sôi lách tách cùng mùi hành phi thơm dịu lan khắp gian nhà. Hoàng bước xuống khi Loan vừa nấu xong.
Hai người ngồi đối diện nhau rất lâu. Ánh đèn bếp hắt xuống bàn ăn thứ ánh sáng vàng nhạt và mỏi mệt. Cuối cùng, Loan khẽ nói:
- Em xin lỗi. Em chỉ thấy mình cực mà quên mất anh cũng đang rất mệt.
Hoàng im lặng hồi lâu rồi mới cất tiếng:
- Anh cũng xin lỗi. Từ lúc mẹ bệnh, anh lúc nào cũng sợ… một ngày nào đó bà không còn nữa.
Rất lâu rồi họ mới thật sự nói chuyện với nhau như thế. Không còn trách móc, cũng chẳng còn hơn thua. Chỉ còn tiếng muỗng chạm khẽ vào thành bát giữa căn bếp sáng đèn trong buổi chiều âm u trước cơn mưa.
Buổi chiều, Loan phụ người giúp việc lau người cho mẹ chồng. Cô cúi xuống lau bàn tay cho bà. Bàn tay người phụ nữ gầy guộc, những đường gân xanh nổi rõ dưới lớp da nhăn nheo và lạnh. Bất giác, Loan nhớ tới đôi bàn tay của Hoàng những ngày gần đây, chai sần, khô ráp và lúc nào cũng vương mùi dầu gió. Ngoài hiên, Hoàng đang lúi húi pha thuốc.
Chiều muộn, Loan đứng ngoài sân nhìn Hoàng đỡ mẹ tập đi từng bước chậm chạp. Bố chồng ngồi bên cạnh khẽ nhắc:
- Từ từ thôi bà…
Trong căn nhà sáng đèn ấy, không ai nói thêm điều gì. Chỉ còn tiếng quạt quay đều bên giường bệnh và tiếng dép của Hoàng chậm rãi kéo trên hiên nhà.
Ngoài sân, giàn hoa giấy lay nhẹ trong gió chiều. Loan đứng im rất lâu rồi mới lặng lẽ bước vào trong.
Bắc Ninh















Ý kiến bạn đọc (0)