Những chuyến xe rong
Thứ 6: 14:44 ngày 18/07/2014
(BGĐT) - Hồi nhỏ tôi cứ nghĩ ngôi nhà cao chênh chếch trên sườn núi của mình chính là nơi nhìn thấy mặt trời mọc sớm nhất và tiễn hoàng hôn đón bóng tối sau cùng. Bởi sườn núi rất cao, gió thổi bốn bề vách đất, sáng ra đã thấy ánh mặt trời tỏa ấm trên vai.
Vầng mặt trời đỏ ối tưởng như có thể với tay là chạm tới, là hái về thắp lửa trong căn nhà của mẹ. Hàng ngày đứng trên độ cao đó tôi mải mê ngắm nghía cuộc sống xung quanh. Xóm làng ở phía dưới kia ngày đôi lần nổi lửa, từng cột khói bay lên chạm tới chân trời.
Con đường mòn mềm mại uốn quanh sườn núi tựa chiếc khăn lụa màu đất đỏ vắt hững hờ qua mái tóc xanh của người thôn nữ miền sơn cước. Mà ở đó hôm nào tôi cũng chờ đợi một chuyến xe rong thân thuộc của cụ già có chòm râu trắng như màu mây. Để mua cho mẹ ít băng phiến bỏ vào hòm quần áo, mua cho bố cuộn dây cước và vài chiếc lưỡi câu phục vụ những buổi chiều cuối tuần bên ao cá nhỏ. Và chờ chuyến xe rong dừng lại để mua về những nắm kẹo xanh đỏ ngọt lừ cả quãng đời thơ ấu…
Trên chiếc xe đạp thồ đã cũ được khéo léo chất lên không biết bao nhiêu thứ hàng hóa lặt vặt cần cho cuộc sống của những người dân quê hẻo lánh. Chợ xa, mười ngày mới họp một lần và không phải ai cũng có thời gian đi bộ cả chục cây số đường đèo để đến mua cây kim, cuộn chỉ. Mà thúng hàng xén trong chợ cũng không nhiều đồ bằng chiếc xe bán rong của cụ già phúc hậu ấy.
Những thứ chúng tôi cần cứ hỏi là sẽ có, nó phong phú đến mức luôn mang đến sự bất ngờ trên mắt môi lũ trẻ. Trong chiếc hộp cũ kĩ màu xanh chứa bao điều thú vị. Từ mấy hòn bi ve đủ màu sắc hay những xếp dây thun xanh đỏ cho trẻ con, vài lọ dầu gió cho người già, gương lược cho thiếu nữ đến những con ốc sắt giúp ích cho chiếc xe bò suốt ngày lóc cóc chở mùa màng trên con đường xóc lên xóc xuống.
Tôi vẫn thích nhất những chiếc tòng teng bằng nhựa, bằng hạt cườm và thậm chí có chiếc làm bằng nhôm trắng. Chúng được tô vẽ nhiều màu sắc, nhiều kiểu dáng treo lủng lẳng trên chiếc phên tre buộc chặt bên hông xe. Đi kèm với chúng là chiếc súng nhựa dùng để bấm lỗ tai, từng là niềm ao ước của những đứa con gái luôn thích thú xúm lại ngắm nhìn.
Rồi tôi cũng cóp đủ tiền để thuê bắn lỗ tai, cảm giác vừa thích thú vừa sợ đau khiến con bé mười hai tuổi là tôi khi đó miệng cười méo mó, mắt thì nhắm tịt khi thấy ông cụ lôi chiếc súng nhựa ra khỏi hộp đồ. Vài tháng sau, khi đứng chờ chuyến xe rong đi qua thì trên tai tôi chiếc tòng teng màu hạt lựu đã reo vui với gió. Tôi thích nghe thứ âm thanh đó nên ông cụ phúc hậu luôn để dành cho tôi những đôi tòng teng có nhiều tua rua nhất. Dù có thể tôi đã không bao giờ đủ tiền để mua chúng cho mình.
Bây giờ cũng vẫn còn những chuyến xe rong như thế luôn ầm ĩ tiếng băng hài hay sầu muộn bằng một vở cải lương buồn tê tái. Nó có thể khuấy động làng quê nhưng không bao giờ mang lại trong tôi những âm thanh reo vui từ trong tâm hồn như thời thơ ấu. Cái thời mà ngày nắng cũng như ngày mưa chỉ một chiếc xe rong lầm lũi đi qua cũng đủ mang đến niềm vui cho xóm làng bé nhỏ.
Trong bữa cơm chúng tôi thường nhắc nhau mai nhớ đón xe rong mua ít cúc áo cho mùa tựu trường, vài túi hạt giống rau trồng cho vụ tới. Có thể bố sẽ cần thêm ít thuốc lào, chiếc dây buộc tóc của mẹ đã cũ, và chị tôi thì chưa bao giờ hết háo hức chờ được ngắm những đôi giầy xinh trong tủ đồ buộc trên ghi đông xe của ông cụ ấy.
Rồi một ngày không thấy tiếng xe lóc cóc đi qua, người ta nói ông cụ đã thong dong dạo chơi trong một miền trời xa xôi nào đó. Tôi tin nơi đó là thiên đường, nơi rất gần với vầng mặt trời đỏ ối mà khi đứng trước sân nhà tôi tưởng như có thể chạm tay với tới. Còn bây giờ thì chỉ cần nhắm mắt lại là tôi sẽ nghe thấy tiếng những chiếc tòng teng reo vui trong gió thời thơ ấu của mình…
Vũ Thị Huyền Trang
Chủ đề:
Bắc Ninh
















Ý kiến bạn đọc (0)