Hương nắng
Buổi sáng trong veo, tôi đứng bên thềm ngắm những vạt nắng non nhún nhảy khắp khu vườn. Cảm giác yên bình đến lạ. Tôi không dám nhúc nhích vì sợ đánh mất những phút giây tĩnh lặng hiếm hoi mà vô cùng đẹp đẽ này. Khu vườn nhỏ bé ấy là nơi sinh sôi, nảy biết bao mầm sống, là cái nôi ru tuổi thơ tôi mát rượi.
![]() |
|
Ảnh minh họa. |
5 giờ 30 phút, tiếng gà ò ó o vang lên giục giã vạn vật thức giấc, đó là âm thanh quen thuộc tôi từng nghe mỗi sáng như chiếc đồng hồ báo thức. Âm thanh thân thương ấy đã gắn bó với nửa cuộc đời tôi. Chỉ khác là, tiếng chuông của đồng hồ thì ầm ĩ, nhức óc, còn tiếng gà gáy lại làm lòng tôi rạo rực vô cùng.
Con gái tôi từ phố về quê cũng bị đánh thức bởi tiếng gà gáy, mắt tròn xoe ngơ ngác. Ở lớp, bé đã được cô giáo dạy tiếng gà gáy như thế nào, nhưng chưa bao giờ được trực tiếp nghe chú gà cất tiếng vang lên rõ ràng, tròn trịa ngay bên tai. Thích thú đến mức không kiềm được, cô bé bật dậy miệng mở to bắt chước chú gà kêu “ ò ó o”.
Tôi ngắm nhìn bầu trời trong xanh, vời vợi. Nắng chín dần đều. Hương cau đan trong nắng, trong gió làm cả khoảng không nồng nàn thơm ngát. Những tán lá phe phẩy dịu dàng khiến nhịp tim tôi líu ríu, khó có thể cưỡng lại sự say mê. Loài ong đúng là rất cần mẫn, chăm chỉ. Chúng đã dậy từ lúc nào không biết, chúng thông minh đến mức biết được chỉ có thể tận hưởng mật hoa lộc vừng vào thời điểm này.
Đêm qua, lộc vừng đã nở rộ hết mình nên sáng nay, chỉ cần một cơn gió nhè nhẹ đu đưa là cánh hoa lộc vừng đã chuẩn bị rơi xuống. Hòa theo âm thanh ríu rít của đàn chim, hòa theo tiếng gọi của ngày… nắng ùa đến nhịp nhàng, nhanh chóng. Những tia nắng chói chang bắt đầu len khắp ngõ ngách, vườn ao, đồng ruộng.
Nắng bừng lên, như ngọn lửa lớn dần. Đối với một đứa mơ mộng như tôi, trạng thái nào của nắng cũng đem lại sự thích thú chiêm nghiệm. Nhưng tôi cũng thấu hiểu, đỉnh điểm của nắng nóng đồng nghĩa với sự nhọc nhằn trên vai các bà, các mẹ. Cái nắng khô và rát bỏng lân la đến tận lớp bùn, làm bàn chân người tê dại, làm mái tóc người cháy khét xác xơ. Nắng làm rơm rạ bốc hơi, cỏ khô tỏa mùi ngai ngái… Những lúc ấy, giá mà nắng nghe theo ước muốn của con người, dịu dàng đi một chút thì đáng yêu biết mấy.
Tuy nhiên, dù nắng có quái thế nào, khi trở về quê nhà, tôi vẫn dành góc nhỏ của mình để gom góp kỷ niệm với nắng, nó là một phần không thể thiếu trong túi ký ức của cuộc đời tôi, ăn sâu vào tâm hồn tôi. Bởi từ nắng, tôi đã cảm nhận được mùi hương rất riêng của mảnh đất chôn nhau cắt rốn; đã ngửi thấy và thấm thía giọt mồ hôi mặn mòi trên vầng trán của cha mẹ. Từ nắng gió nơi này mà tôi đã lớn khôn…
Tôi chẳng thể nào giữ mãi cái tĩnh lặng, trong veo, nhẹ nhàng… của một sớm ban mai. Mọi thứ đang diễn ra hối hả như cuộc sống cần phải thế. Nắng đang đổ vàng lênh láng như mật trên đồng xa. Tôi bật dậy chạy ào ra phơi mình giữa nắng như chẳng sợ điều gì.
Bắc Ninh

















Ý kiến bạn đọc (0)