Mèo đi mẫu giáo
Thứ 2: 14:56 ngày 21/07/2014
(BGĐT) - Bé Nghé rất thích mèo. Chỉ cần được nhìn thấy con vật bé nhỏ ấy là Nghé đã mê tít rồi chứ chưa nói là chơi đùa với nó, sờ đuôi nó, vuốt bộ lông mềm mại của nó và áp sát nó vào người.
Chưa tròn hai tuổi, mẹ đã cho Nghé đi nhà trẻ. Mẹ muốn Nghé có môi trường tập thể để sinh hoạt, vui chơi. Thế là Nghé đi trẻ. Đi nhà trẻ chưa quen, Nghé khóc ghê lắm. Mất hơn một tháng như vậy. Rồi cũng quen. Sáng sáng, sau khi ăn sáng và uống thuốc xong (thuốc ho ấy mà), Nghé vui vẻ đeo ba lô, đi dép rồi theo mẹ đến trường, không quên "bai bai” còn mèo hàng xóm. Mẹ bảo Nghé đi học ngoan, chiều về mẹ sẽ cho Nghé sang chơi với chú mèo (chú mèo hay cô mèo nhỉ!). Nghé vâng ạ, cười rõ tươi.
Sinh nhật Nghé hai tuổi. Bà ngoại gửi cho Nghé một con mèo rất xinh. Con mèo có bộ lông trắng muốt, râu trắng muốt, những chiếc răng nhỏ xíu nhọn nhọn cũng trắng muốt. Chị Phương đặt tên cho con mèo là Bông, vì nó giống như một cục bông mà. Nghé rất thích tên Bông, vì ở lớp Nghé cũng có bạn Bông. Mẹ làm cho Bông một cái ổ xinh xinh và tạm thời buộc nó ở góc nhà cho nó quen đã.
Nghé quý Bông lắm. Từ lúc đi học về cho đến khi đi ngủ, Nghé cứ quanh quẩn bên Bông, làm quen với nó, nựng nịu nó mà chẳng thèm vòi vĩnh mẹ. Mẹ có thời gian để làm việc nhà và dạy chị Phương học. Nhưng mẹ cũng không quên canh chừng, nhắc Nghé cẩn thận kẻo Bông cào xước tay chân. Đáp lại "thịnh tình” của Nghé, Bông kêu meo meo suốt và cứ chạy loanh quanh trong vòng dây xích. Hẳn là nó chồn chân lắm.
Nửa đêm, ba mẹ con bị đánh thức bởi tiếng mèo. Bông kêu đấy. Nó kêu mãi không thôi. Đêm càng khuya càng vắng mà tiếng kêu lại càng dồn dập hơn, da diết hơn. Nghé xoay mình, rồi lại ngồi dậy bảo mẹ "Bông khóc”. Mẹ bảo "Để mẹ ra dỗ nó nhé”. Nghé gật đầu. Mẹ mở cửa, dắt Bông ra ngoài hành lang. Tiếng kêu của nó nhỏ hơn. Mẹ bảo với Nghé rằng Bông đã nghe lời mẹ, đã bớt khóc nhè rồi, Nghé ngủ đi thôi.
Sáng hôm sau, trước khi đi học, Nghé bớt lại phần sữa của mình mang cho Bông, vuốt ve bộ lông trắng muốt của Bông, không quên thì thầm với nó (mẹ đoán vậy) rằng ở nhà chơi ngoan, chiều Nghé sẽ về.
Đêm thứ hai, con mèo vẫn kêu như đêm hôm trước. Nó chưa quen được cảnh xa mẹ. Tiếng kêu của nó khiến cả ba mẹ con đều mất ngủ. Mẹ giải thích rằng Bông cũng giống như Nghé, phải đi trẻ nên chưa quen. Vài hôm nữa, Bông sẽ tiến bộ thôi, sẽ quen với gia đình mình, giống như Nghé làm quen với cô giáo, làm quen với lớp với bạn.
Nghé lắng nghe lời mẹ, hai mắt tròn như bỡ ngỡ, như nghĩ ngợi điều gì rồi lẳng lặng chạy đến bên Bông. Chỉ mới hai ngày xa mẹ mà Bông đã khác đi nhiều. Bộ lông trắng muốt của nó hơi xù lên, cặp mắt xanh biếc ươn ướt và lem nhem có gỉ. Bông gầy sút đi thì phải.
Ngập ngừng, Nghé chạy tới mẹ, cầm tay mẹ, dắt mẹ lại chỗ Bông. Nghé nói rành rọt: "Cho Bông về mẹ”. Mẹ bảo sao cơ? "Cho Bông về mẹ”.
Mẹ hiểu rồi. Nghé muốn mẹ đưa Bông trở lại nhà bà ngoại để Bông không còn phải xa mẹ nữa. Nghé xa mẹ ban ngày, tối còn được rúc đầu vào mẹ. Còn Bông thì xa mẹ Bông mãi. Ừ, được rồi, mẹ con mình sẽ đưa Bông về với mẹ Bông, con nhé! Nghé gật đầu cười. Mẹ thơm lên mái tóc Nghé, hít thật sâu mùi mồ hôi của Nghé. Mùi mồ hôi con trẻ thơm thơm, mằn mặn.
Bông ngừng kêu, ngước đôi mắt nhìn Nghé, chờ đợi…
Anh Thư (Tạp chí Sông Hương)
Chủ đề:
Bắc Ninh















Ý kiến bạn đọc (0)