Ra đảo
![]() |
| Minh hoạ: Hà Mi. |
Nha nghĩ đến chuyến đi vào sáng sớm mai tới Khánh Hòa và chẳng bao lâu nữa anh sẽ tạm biệt đất liền ra đảo. Nha không nhớ trong đời làm báo của mình có bao nhiêu chuyến đi lầm lũi, lụi cụi vào sáng sớm như thế. Nhưng lần này có chút gì đó khác lạ hơn như thể vừa là nỗi buồn vừa là niềm xao động khua khoắng lòng Nha.
Nha nghe thấy tiếng người vợ trẻ thở dài nhưng anh thì chẳng thể vỗ về, an ủi được gì. Không phải vì Nha không thương vợ con, chỉ đơn giản là lòng anh cũng héo rũ và mỏi mệt qua nhiều năm tháng. Mà Vy - vợ anh thì cứ hờn dỗi…
Nha đã gần bốn mươi tuổi, lăn lộn với nghề báo hơn chục năm trời đủ để anh thấy cuộc đời mình nhàu nhĩ đi nhiều. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Nha nghĩ về nghề báo có phần lý tưởng quá. Nha mường tượng mình trở thành một người chiến sĩ trên mặt trận văn hóa mọi lúc mọi nơi, sẽ chiến đấu vì lẽ phải, sẽ nêu cao ngọn cờ chính nghĩa.
Ôi chao! Giờ nghĩ lại Nha thấy nóng ran cả mặt vì xấu hổ. Ngòi bút cầm trên tay mình cũng có khi phải ghìm chặt đến bật máu vì không muốn bị người khác bẻ cong. Cũng có khi viết xong một bài báo, Nha tự nguyền rủa mình đang viết thứ nhạt nhẽo này chỉ vì vài đồng nhuận bút. Đâu hết rồi cái lý tưởng tốt đẹp ban đầu, sao sáng nào cũng chỉ thấy cơm áo gạo tiền đè nặng lên ngòi bút. Nha mệt lắm, như một kẻ đi cày đuối sức trước cánh đồng khô khốc mênh mông. Đã không ít lần, anh nghĩ đến chuyện nghỉ việc, nhưng bỏ nghề thì biết làm gì bây giờ? Rồi Nha lại quay ra tự trách cứ bản thân.
Vậy mà Vy không hiểu, cứ tưởng anh sung sướng trong những chuyến đi rong ruổi nên hay chì chiết anh. Như tối nay, khi vừa nghe tin anh sẽ theo đoàn phóng viên ra đảo để nắm bắt tình hình thực tế tại Biển Đông trong những ngày dậy sóng, Vy đã giận dỗi bỏ cơm, quay lưng khóc tấm tức bỏ mặc con đang quấy khóc. Vy không thích Nha đi xa bỏ lại một mình cô xoay xở với đứa con chưa đầy một tuổi với vô số việc lặt vặt trong nhà.
Vy đã nghỉ làm gần một năm nay vì cu Bin hay quấy, lại đau ốm liên miên nên chẳng thuê được người trông. Thằng bé lúc nào cũng khóc ngặt nghẹo trên tay nên chắc là Vy mệt lắm. Nha hiểu nhưng anh cũng đang cố gắng mong cố qua những tháng ngày vất vả này. Nha chỉ mong Vy hiểu rằng anh làm mọi thứ cũng vì vợ con nên làm ơn để cho anh thở một chút. Ở cơ quan đã áp lực, về nhà còn dằn vặt nhau thì sao sống nổi. Nhưng giờ nằm đây nghĩ về sóng biển ngày mai tự nhiên lại thấy thương Vy quá đỗi.
Cùng phận đàn bà mà bạn bè sung sướng, thảnh thơi còn Vy thì vì lấy anh nên khổ. Biết thế này Nha cứ ở vậy thì hơn. Mắt Nha cay khi nghĩ về sự nóng giận của mình lúc tối. Nha có phát con một cái mạnh tay vì bực mình với vợ. Thằng bé khóc thét lên đổ nhào vào lòng mẹ, vừa nãy Nha còn nghe thấy tiếng con nấc tủi thân tức tưởi. Chắc là nó đau. Nha thấy mình thật tệ.
Thời tiết oi bức, hành lang xóm trọ giống một trại tị nạn mỗi đêm hè. Nha đoán Vy cũng chưa ngủ được, một phần vì nóng, một phần vì nghĩ ngợi nhiều. Mai Nha đi rồi, ừ thì anh đâu thể không đi vì đó vừa là nhiệm vụ của tòa soạn giao cho, lại vừa là vinh dự. Chẳng phải lúc đầu Vy cũng vì yêu công việc của Nha mà đem lòng thương mến anh đó sao? Lòng Nha trũng xuống, nặng trịch và tê tái vì những ý nghĩ lộn xộn. Anh đứng dậy nhẹ nhàng bước vào nhà nằm xuống cạnh vợ con, Nha thấy vai Vy rung lên. Khẽ ôm choàng qua lưng vợ, anh dỗ dành bằng tất cả lòng thương xót:
- Muộn rồi… thôi ngủ đi em.
- Ngày mai mấy giờ anh đi?
- Anh sẽ đi sớm nên không đánh thức mẹ con em. Anh đi rồi sẽ mau về, em đừng suy nghĩ nhiều mà ốm.
Vy xoay người lại dụi đầu vào ngực Nha. Trời về đêm đã mát mẻ hơn, có lẽ thích hợp cho một giấc ngủ sâu sau một ngày nóng nực. Cu Bin nằm kềnh càng ngủ ngon lành sau cả tiếng đồng hồ khóc hờn.
*
* *
Nha đã có mặt trên chuyến tàu chở phóng viên ra Trường Sa. Hình như có chút nôn nao vì sóng biển hay là vì đất liền đã lùi lại rồi mất hút giữa trời nước mênh mông. Đồng nghiệp của Nha hình như ai cũng hào hứng cho chuyến tác nghiệp này. Cũng đúng thôi vì tình hình ở Biển Đông đang rất nóng và cũng vì chẳng mấy khi có dịp được đi công tác đảo xa như thế này. Họ đều là những phóng viên chủ lực của các báo, họ giàu nhiệt huyết dù không còn trẻ, họ khiến Nha tìm thấy mình của nhiều năm về trước.
Chao ôi! Nha muốn được sống phơi phới như lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay giữa biển khơi rộng lớn này. Bao nỗi lo toan đã để lại đất liền, Nha phải tranh thủ khơi lửa lại lòng mình. Lúc này Nha cũng như bao đồng nghiệp khác chỉ quan tâm đến duy nhất một điều đó là theo sát và đưa tin về tình hình Biển Đông bằng những bức ảnh chân thực, những nhận định chính xác, những thông tin thiết thực. Có ra đây mới hiểu hết sự dũng cảm, bình tĩnh, khôn khéo của các cảnh sát biển cũng như sự can trường bám biển của kiểm ngư trước mọi âm mưu xâm lược. Họ đã sống kiên cường như ngọn sóng trước mọi bão táp hiểm nguy. Họ nuôi dưỡng lòng tin yêu cho dẫu ngày mai có thể phải nằm lại biển sâu này.
Nha đến thăm những ngôi nhà thấp thoáng sau tán bàng vuông. Những hộ dân sinh sống nơi đây chắt chiu đến từng nắm đất, từng ngọn rau xanh, từng hụm nước ngọt. Họ thiếu thốn nhiều thứ nhưng tình người thì luôn ắp đầy. Những tiếng cười trẻ nhỏ lẫn vào tiếng sóng dội trở về lòng người sự bình yên vô tận. Nha có thể ngồi hàng giờ lắng nghe lớp học i tờ, ngắm nghía một vườn rau nhỏ đang vươn mình giữa các kẽ tường. Ôi những buổi bình minh nơi đây có gì đó luôn xao xuyến lòng người. Vài chiếc thuyền đánh cá cập bờ sau một đêm buông lưới dưới ánh trăng bàng bạc màu sóng biển. Những người đàn ông vạm vỡ nở nụ cười mặn mòi biển cả, không quên chia cho bộ đội ít thành quả mà mình có được. Bỗng nhiên Nha nghĩ họ giàu có biết bao nhiêu…
Nhìn họ sống, nghĩ về họ, Nha bỗng cảm thấy mình nhỏ bé. Chút mưu sinh nhọc nhằn đời Nha đâu có thấm tháp gì so với họ. Vậy mà ngày đêm Nha dằn vặt, trách móc bản thân. Nha nhăn nhó, ủ rũ như cái cây thiếu nước. Nha làm cho không khí gia đình thêm ngột ngạt và ảm đạm. Nha đã bao giờ thử sống hết mình như họ hay chưa? Nghề báo đã cho Nha cơ hội được đi và sống. Như lúc này đây, giữa biển đảo quê mình, lòng Nha dịu đi những lo âu thường nhật. Nhưng ngọn lửa nhiệt huyết thì đang được nhen lên từ tình yêu đời và yêu nghề. Niềm tin lại khấp khởi tràn ngập lòng Nhan như chưa từng tàn lụi. Nhan bỗng thấy nhớ người vợ trẻ và đứa con thơ dại, muốn choàng tay qua biển khơi ôm ấp họ vào lòng…
Vũ Thị Huyền Trang
Bắc Ninh













Ý kiến bạn đọc (0)