Mùa thu và loài hoa của lòng hiếu thảo
Tháng Tám, mưa về xoa dịu cái nóng oi bức của những ngày hè. Mùa thu đến làm lòng người thêm phần xao xuyến: “Tháng Tám mùa thu lá khởi vàng chưa nhỉ/Từ độ người đi thương nhớ âm thầm/Có phải em là mùa thu Hà Nội/Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm” (Thơ Tô Như Châu). Thu đến làm tôi nhớ đến khóm hoa cúc trắng được trồng trong vườn của bà. Bà thường kể cho tôi nghe về sự tích loài hoa ấy. Bà kể rằng, ngày xửa ngày xưa có một cô bé hiếu thảo sống cùng mẹ trong túp lều tranh dột nát. Mẹ của cô bé bị bệnh nặng nhưng vì nhà nghèo, không có tiền mua thuốc khiến cô bé buồn lắm. Một lần, cô bé đang ngồi khóc bên đường thì có một ông lão đi qua dừng lại hỏi. Khi đã rõ sự tình, ông nói với cô bé: “Cháu hãy vào rừng và đến bên gốc cây cổ thụ to nhất, hái lấy bông hoa duy nhất trên đó. Bông hoa ấy có bao nhiêu cánh, tức là mẹ cháu sống được bấy nhiêu ngày”. Cô bé liền vào rừng và rất lâu sau mới tìm thấy bông hoa trắng đó nhưng khi đếm thì chỉ có bốn cánh... "Chẳng nhẽ mẹ chỉ sống được bằng đấy ngày thôi sao?", cô bé tự hỏi. Không đành lòng, cô bé liền dùng tay xé nhẹ từng cánh hoa lớn thành những cánh hoa nhỏ, đến mức không còn đếm được nữa. Từ đó người đời gọi loài hoa ấy là hoa cúc trắng để nói về lòng hiếu thảo của cô bé dành cho mẹ.
Dù đã thuộc lòng câu chuyện về loài hoa cúc trắng nhưng mỗi khi có dịp về thăm bà, tôi lại nũng nịu đòi bà kể lại. Và tôi thấy yêu hoa cúc từ những lời kể ấm áp. Bây giờ, bà không còn nữa, mảnh vườn nhỏ với những khóm hoa cúc được tôi chăm chút vẫn kịp khoe sắc mỗi khi thu về. Tôi thường chọn những bông đẹp nhất đặt lên ban thờ bà. Ở trên cao, hẳn bà tôi sẽ mỉm cười vì đứa cháu nhỏ ngày càng khôn lớn, trưởng thành
Bắc Ninh














Ý kiến bạn đọc (0)