Bức chân dung của bố
![]() |
| Minh hoạ: Hà Mi |
Minh tự nhủ sẽ cố gắng thật nhiều để mẹ vui, cho mắt mẹ không buồn nữa, vì có lần Minh nghe được mấy bác bên hàng xóm nói rằng mẹ Minh có đôi mắt buồn lắm nên cả đời vất vả. Từ bữa đó, Minh hay nhìn vào mắt mẹ và cũng biết thương mẹ nhiều hơn.
Minh chăm ngoan và học giỏi nhất lớp, nên hay được cô giáo khen. Bữa đó, trong giờ luyện chữ, cô yêu cầu cả lớp viết tên bố mẹ và giơ lên giới thiệu cho các bạn biết. Đến lượt Minh, cả lớp cười ồ lên vì trên bảng của cậu chỉ có mỗi tên mẹ. Tan học, đám bạn chạy theo trêu trọc “lêu lêu thằng không có bố, lêu lêu”.
Về nhà Minh chào mẹ rồi lẳng lặng ngồi vào bàn học. Mẹ thấy lạ! Mọi ngày đi học về là Minh tíu tít khoe mẹ điểm 10 rồi kể đủ thứ chuyện ở lớp cho mẹ nghe. Vậy mà, hôm nay không biết có chuyện gì mà khiến cho cậu chẳng nói chẳng cười gì cả. Mẹ gặng hỏi nhưng Minh không nói. Rồi hôm sau và cả những hôm sau nữa cũng vậy. Minh sợ đến lớp, sợ gặp các bạn vì cứ hễ nhìn thấy Minh là bọn chúng lại chạy xúm lại trêu trọc. Minh không khóc mà chỉ im lặng.
Các bạn chẳng biết Minh khao khát được có bố biết nhường nào, được bố đưa đi chơi, được bố dạy đá bóng, đá cầu hay chỉ đơn giản là được một lần nhìn thấy bố thôi. Lúc còn đi học mẫu giáo thấy nhiều bạn được bố đến đón, Minh ngây ngô hỏi mẹ:
- Mẹ ơi! Bao giờ con mới được bố đến đón như các bạn mẹ nhỉ? Mẹ đã ôm Minh vào lòng và khóc. Đó là lần đầu tiên Minh thấy mẹ khóc. Sau lần đó, Minh không bao giờ hỏi mẹ về bố nữa. Chỉ biết rằng bố sẽ không bao giờ về nữa.
Hôm đó, Minh không dám vào lớp. Cậu đứng nấp ở bên ngoài cửa sổ, vẫn cố gắng lắng nghe tiếng cô giảng bài. Trống tan học, cậu chạy thật nhanh ra ngoài cổng trường để tránh những tiếng rêu rao của chúng bạn. Tối đó, Minh cặm cụi ngồi vẽ, không biết là mẹ đã đứng đằng sau từ khi nào. Mẹ khẽ hỏi:
- Con vẽ bố phải không?
Minh ngỡ ngàng: - Tại sao mẹ biết ạ?
Mẹ mỉm cười. Rồi mẹ cầm bút sửa lại vài nét trên gương mặt bố. Mẹ bảo gương mặt bố vuông, có sống mũi rất cao và đôi mắt sâu thẳm. Mẹ còn nói Minh rất giống bố, không chỉ ở gương mặt mà ở cả sự mạnh mẽ, kiên cường. Mẹ kể Minh nghe, bố đã kiên cường chống chọi với những cơn đau vật vã của căn bệnh ung thư xương như thế nào. Luôn lạc quan, yêu đời. Bố bảo dù chỉ còn một ngày sống ở trên đời cũng phải thật ý nghĩa.
Đến ngay những ngày cuối cùng, khi sức khỏe đã rất yếu rồi mà bố vẫn cười. Lúc đó, Minh vẫn còn đang nằm trong bụng mẹ. Bố dặn sau này hãy đặt tên con là Nhật Minh với ý nghĩa là ngày tươi sáng. Bố hy vọng đứa con của bố sẽ luôn kiên cường, vững vàng trong mọi hoàn cảnh.
Sáng hôm sau, Minh thức dậy thật sớm để chuẩn bị đến trường. Minh không còn cảm giác sợ sệt khi phải đối diện với các bạn nữa. Bởi ai cũng đều có bố, chỉ có điều Minh không may mắn như các bạn vì không có bố ở bên cạnh mà thôi. Một niềm tự hào và hãnh diện tràn ngập dâng lên trong lòng Minh. Minh vừa bước chân sáo tới trường vừa nghĩ, mình sẽ kể cho các bạn nghe về người bố kiên cường, dũng cảm của mình.
Trần Thị Việt Nga
(Trung tâm Truyền thông GDSK Bắc Giang)
Bắc Ninh

















Ý kiến bạn đọc (0)