Làm mẹ
![]() |
| Minh hoạ: Đinh Hương |
Trong đầu tôi hiện ra một buổi chiều mưa tầm tã, bố đưa một cặp vợ chồng về nhà rồi bảo mẹ: “Em dọn ra nhà ngoài ở cùng các con, nhường nhà trong này cho vợ chồng chú Bính”. À, hóa ra chú Bính, người mà bọn tôi được nghe bố kể suốt những năm thơ ấu trong các câu chuyện về chiến tranh chống Mỹ. Người đã đẩy bố nằm xuống hầm trong một trận bom B52 ác liệt để rồi bị sức ép của bom, máu mũi, máu tai rỉ thành dòng trên mặt.
Cũng chính chú đã cõng cô Hiên chạy một mạch qua trảng rừng cháy xém về cứ an toàn. Bố và các chú trong đại đội đã chứng kiến lễ cưới của cô Hiên, chú Bính cuối thu năm 1974... Hoá ra chú Bính chẳng giống như một ông tướng hay một người anh hùng vạm vỡ nào, chú nhỏ thó, đen đen, mặt thật hiền. Còn cô Hiên có vẻ thẹn thùng như một cô gái trẻ.
Chú Bính đã kể lại những tháng năm sống ở quê hương Thanh Hoá sau 1975. Ông bà cha chú đã chết vì bom hết, chẳng còn ai, rêu phủ kín nền đất cũ. Buồn quá, chú đưa vợ đi tìm đồng đội cũ và về lại Bắc Giang tìm bố tôi. Bố đã nhận chú Bính làm em trai và đi đăng ký hộ khẩu cho chú ở lại đây.
Nhà tôi rộng, có hai dãy nhà song song với nhau, cách nhau một khoảng sân nhỏ đầy lá và mấy hàng cau. Bố mẹ nhường cho cô chú Bính ở nhà trong, cả nhà tôi ở nhà ngoài. Hai gia đình sống hoà thuận, yên ấm. Ngày tôi vào đại học, cô Hiên dậy từ ba giờ sáng thổi xôi, nén thành viên to bằng viên gạch để tôi cầm đi đường.
Tôi nhìn thấy bộ dạng chú Bính khác với mọi ngày. Lưng chú khòng xuống, mặt nhợt nhạt. Bỗng chú vịn tay vào cửa sổ rồi nôn thốc nôn tháo. Tôi hốt hoảng dìu chú đứng lên, nhưng càng cố gắng nâng chú lên, chú càng gập người lại. Chú thót bụng nôn ra mật xanh, mật vàng, rồi nôn khan, nôn dữ dội. Cô Hiên chạy vội từ phòng ngủ ra dìu chồng, đắp khăn lên trán chú. Chú Bính sốt cao đến 40 độ. Tôi quên cả mệt, giúp cô Hiên hạ sốt cho chú Bính.
Xong xuôi, tôi bỗng quờ tay phải một thứ gì ươn ướt, dinh dính trên bàn. Trời ơi, sữa bò, mà sao cả kiến, nhiều kiến quá. Hộp sữa uống dở lăn trên bàn uống nước. Sữa vẫn tiếp tục chảy ra qua cái lỗ đục bé bằng hạt đậu cùng lúc nhúc vô vàn là kiến... Tôi rùng mình. Cô Hiên hét lên, hai tay ôm mặt. Cả đêm ấy, tâm hồn tôi thả về những năm tháng chiến tranh ác liệt của bố và cô chú...
Khoảng không gian buổi chiều giữa hai trận đánh lặng im đến như chưa bao giờ thế. Rừng miền Đông Nam Bộ lá đỏ rực như màu máu. Cả một khoảng rừng rộng lớn còn nghi ngút khói, cây cỏ xác xơ, héo úa...Chân trời có màu kỳ dị, màu da cam. Cả nhóm đi công tác còn 7 người sống sót, có đến 4 người bị thương, bố, cô Hiên và chú Bính thay nhau canh gác.
Đêm, người lính trẻ nhất trong nhóm hy sinh vì sốt quá cao, trời lại đổ mưa. Mọi người vội vàng căng bạt, ni lông che cho thương binh, rồi mới quay sang đào đất chôn đồng đội. Chú Bính vừa bới xong hố đất, trở lại để làm lễ tưởng niệm cho bạn thì chú bỗng kêu “ục” lên một tiếng và đổ xuống. Chú ngồi khóc, miệng há hốc kinh hoàng. Bố chạy lại, thì ra, chỉ chưa đầy một tiếng đồng hồ mà đàn kiến mối khổng lồ đã bò đến, kịp ăn ruỗng đôi mắt của người chiến sĩ. Cô Hiên đã quen những cảnh đồng đội hy sinh, chỉ ngồi thẫn thờ, đau đớn, không khóc được. Đàn kiến ấy mãi mãi ăn vào nỗi đau của những người còn sống.
Lại một đêm thức trắng, nhưng đêm nay, tôi thức trong bệnh viện, thức trong một tâm trạng chộn rộn khác thường. Thay găng tay đến mấy lần vẫn chưa thấy an tâm, tôi hấp lại dụng cụ cho bảo đảm. Mặt nóng bừng. Cô Hiên ôm bụng đau đớn, nhưng trong mắt cô có sự hy vọng lớn lao. Cô đã nghe mẹ tôi, sinh cố một lần này nữa, một lần này, biết đâu được làm mẹ.
Tôi dìu cô Hiên đi dọc hành lang. Cái bụng to của cô xệ xuống, nặng nề, cô khẽ rên lên. “ Cô cứ bình tĩnh, hít thở sâu vào, tốt đẹp cả thôi”...Tôi nói vậy và lòng thầm mong điều kỳ diệu xảy ra. Đầu óc tôi lúc lúc lại phân tán dành cho đứa bé bị bỏ rơi lúc tối đang thiêm thiếp ngủ ở phòng bên. Mọi việc tôi đã dặn y tá Liên, chỉ mình Liên thôi.
Bố mẹ tôi cùng các bà hàng xóm xúm xít ùa vào mừng rỡ: "Chao ôi, chú Bính ơi, trời có mắt rồi”...Tôi quay tìm chú Bính. Chú cứ loanh quanh mãi ngoài khuôn viên bệnh viện, chú không dám vào gần. Chú sợ, chắc chú phải đấu tranh thật là ghê gớm, chú di nát một vùng cỏ quanh chân.
Thấy tôi vẫy, chú chạy lại. Mắt chú nhìn như hút vào đứa bé, chú vạch tã lót ra sờ nắn, nhìn ngắm khắp thân thể nó. Chú đưa tay vuốt từ gáy xuống chân nó, làm đứa bé thức giấc, vặn mình. Chú Bính bỗng quỳ xuống đỡ lấy đứa bé và khóc hu hu. Chú khóc rõ to, chẳng buồn để ý đến bao đôi mắt dò xét xung quanh.
Mặt chú rạng rỡ, chú hôn hít đứa bé rồi lại khóc. Đám người có mặt ở bệnh viện lúc ấy xô đến xem, họ lạ lẫm trước cảnh người đàn ông đã già cứ vừa bế con vừa khóc khi mà vợ vượt cạn an toàn. Họ chỉ trỏ, xì xầm...Những bà, những chị trong xóm tay xách nách mang ùa vào hỏi thăm chú Bính. Có người kín đáo đưa tay dụi mắt.
Từ phòng cô Hiên chạy ra, người tôi như một thùng lửa khổng lồ đang bốc cháy, cháy dữ dội trong đêm – một đêm tạo hoá sắp cho sự trùng hợp kỳ lạ. Còn cô Hiên, cô đang thiêm thiếp ngủ, cô mang khuôn mặt của một người đàn bà thật sự. Người đàn bà có con.
Mai Phương
Bắc Ninh
















Ý kiến bạn đọc (0)