Người đến sau cùng
|
| Minh họa: Đinh Hương |
- Đây, tao giao cho mày mười triệu đồng, lo giúp cuộc họp mặt bạn bè. Tao sai mày đấy, có giỏi thì tự ái đi.
Hắn vứt cọc tiền dày cộm trên bàn, buông người xuống ghế salon, nói như ra lệnh. Anh cười hì hì, nhìn hắn bằng cái nhìn ấm áp. Hắn càng bỗ bã, trịch thượng, anh càng quý hắn hơn, vì đó là những lời nói gan ruột. Mỗi lần hắn đến là vứt ca táp trên bàn, cởi phăng áo veston vắt lên đầu giường, nhoài người lăn qua, lăn lại trên chiếu sảng khoái. Gặp lúc đói, hắn tự xuống bếp lục cơm nguội ăn ngấu nghiến với mắm cà. Vợ chồng anh trông hắn ăn mà phát thèm. Có lần vợ anh nhìn hắn ăn, bật cười, châm chọc:
- Em cứ tưởng anh Tùng quen các món ăn sang trọng ở nhà hàng mà quên quả dưa, trái cà ở quê?
Hắn trợn mắt, khoa tay suýt đánh rơi cái chén xuống đất:
- Em tưởng anh là Vua chắc? Anh cũng xuất thân từ mảnh ruộng lúa hai vụ không giáp hạt, cũng cày thuê, cuốc mướn như ai. Kinh tế thị trường là vậy em à. Gì thì gì chứ đối với khách hàng phải tỏ ra mình là ông chủ chịu chơi, biết làm ăn lớn. Có như thế họ mới mạnh dạn đầu tư, hợp tác làm ăn lâu dài. Thú thật, nhiều lúc nhìn thức ăn thừa ngồn ngộn trên bàn, rồi chợt liên tưởng đến những bà mẹ quê ngày hai bữa cơm đạm bạc cua đồng, cà tương, anh thấy xót. Bố anh một đời chưa từng biết hương vị bát phở là thế nào.
Hắn nói chuyện huyên thuyên từ tây sang đông, từ kim sang cổ, ngáp dài, ngáp vắn rồi lăn ra ngủ khì trên chiếc giường mộc mạc. Mỗi lần hắn đến là nhà cửa anh vui theo câu chuyện râm ran. Bà con láng giềng loáng thoáng đứng nhìn từ ngoài bờ rào. Có lẽ họ ngạc nhiên và khó hiểu trước sự xuất hiện đều đặn của hắn ở nhà anh. Xưa nay có mấy người giàu có, sang trọng lại đến với kẻ nghèo khổ, quê mùa bằng cả tấm chân tình như bạn anh. Lần này hắn đến căn dặn vài điều rồi đi ngay. Anh cầm cọc tiền trên tay lững thững ra vườn gọi vợ:
- Anh hãy yên tâm mà đi. Việc nhà đã có em lo. Em nghĩ trong chuyện này anh cũng có một phần trách nhiệm, đúng không?
Đêm ấy, anh nằm bắt chéo hai tay ra sau gáy, mắt thao láo nhìn lên trần nhà nhẩm tính: “Thằng Phong ở Sơn Hòa năm nay nghe nói chăn nuôi thất bát, gia súc, gia cầm bệnh chết sạch. Tội nghiệp cái thằng cứ long đong, lận đận. Mua tặng nó mấy lít nước mắm hảo hạng và vài cân mực khô chắc là nó mừng quýnh. Thằng Bang ở Sông Cầu mấy năm nay nuôi tôm thịt trúng lớn. Mình đến thế nào hắn cũng nhảy cẫng lên reo mừng cho mà xem. Mua cho hắn cân cá cơm xuất khẩu là đúng sách. Thấy mình dúi cho quà, hắn sẽ nói gì nhỉ? À! “Ông bày đặt mua quà cáp lụ khụ như cụ non ấy. Còn nhớ đến thăm nhau là quý hóa lắm rồi!”. Mình sẽ đáp thế này này: “Tớ biết cậu giàu lắm lắm. Tớ làm theo lễ nghĩa ở đời đấy thôi”. Nghe xong chắc hắn cười toe toét rằng: “Ông lại lẩm cẩm nữa rồi”.
Thằng Đô ở Diên Khánh vừa mãn hạn tù. Chắc là nó mặc cảm không đến họp mặt bạn bè. Mày đánh người ta làm gì để rồi vào tù hả Đô? Cái thằng nóng như Trương Phi, nhưng lạt lòng, không đời nào câu chấp ai. Tao sẽ thuyết phục mày đến với bạn bè. Đô ơi! Mày còn nhớ cái lần bảy đứa tụi mình kết làm anh em trên đất bạn? Thằng Dũng đề nghị mỗi đứa chích vài giọt máu hòa vào ly rượu, uống chung. Mày cười bảo: “Dũng ơi! Ý của mày rất tốt, song nghe mặn mùi giang hồ nghĩa hiệp quá! Hãy viết tên, họ của bảy đứa vào một tờ giấy rồi đốt hòa tan trong ly rượu cùng uống có ý nghĩa hơn”. Thế là cả bọn giao cho tao viết: “Hôm nay ngày 20 tháng 4 năm 1980, lúc 17 giờ, trên đồi 743, tỉnh Prêtviha, Campuchia, chúng tôi là: Bùi Ngọc Tùng, Nguyễn Thế Phong, Trần Xuân Bang, Lê Thành Vĩnh, Nguyễn Tấn Đô, Đào Huy Dũng, Phan Văn Tám – lính Sư 2 – Phú Khánh nguyện suốt đời gắn bó, bao bọc nhau như anh em một nhà…”
Nói vậy chứ chị vui sướng ra mặt khi được anh khuyến khích đi làm đẹp. Hơn nửa ngày cơm nước, lợn gà anh lo, xế chiều chị về làm anh nhìn sửng sốt: mái tóc đen, dày được uốn lượn sóng, màu mắt đen và trong hơn, đôi má đỏ hây hây giống thời thiếu nữ. Chị vốn có duyên ngầm, thân hình cân đối, săn chắc. Quanh năm quần quật với ruộng vườn, giờ như cởi bỏ tất cả phong sương. Như cô bé lọ lem hóa thân thành nàng công chúa xinh đẹp. Anh ào tới ôm chầm lấy chị.
Vợ chồng anh đến nhà hắn từ sáng sớm. Hắn đứng yên một chỗ nhìn chăm chú rồi reo lên:
- Em ơi! Ra đây xem! Vợ chồng thằng Tám! Được đấy! Ít ra mày cũng biết chăm sóc vợ một chút mới là thằng đàn ông biết yêu vợ.
Hắn vừa nói, vừa cười ha hả. Vợ hắn thì kêu lên, giọng cảm xúc mạnh:
- Chị đến với vợ chồng em thật rồi! Anh Tùng quả quyết với em, hôm nay thế nào chị cũng đến. Lâu quá rồi chị em mình mới được gặp nhau. Đừng mặc cảm chuyện giàu nghèo mà chị em mình cách xa chị nhé! Chị biết không? Anh Tùng thường tâm sự với em: “Anh đi bộ đội về xin được việc làm và giờ trở thành giám đốc một công ty ăn nên làm ra, lòng anh đã thỏa nguyện. Nhưng còn một điều anh canh cánh bên lòng là làm sao bạn bè ngày càng gần nhau hơn”.
Trong lúc vợ chồng anh và vợ chồng hắn còn đang hàn huyên tâm sự thì các nhân viên nhà hàng vận chuyển các món ăn, thức uống đến tận nhà. Vợ chồng hắn mặt tươi rói, đứng trước ngưỡng cửa đón khách. Thằng Phong, thằng Vinh, rồi thằng Bang… lần lượt kéo đến, đứa nào cũng có quà. Hắn giận dữ thật sự:
- Tụi bay hãy tha thứ cho lỗi lầm của tao, cũng vì tao nóng nảy nên đánh người ta… Chuyện xảy ra tao thấy không xứng đáng với tình bạn của tụi bay và vong linh Dũng nữa. Tấm ảnh này Dũng đã tặng tao trên đồi 743 trước lúc hy sinh. Tao nhờ hiệu ảnh chụp lại, phóng lớn để tặng cho vợ con nó.
Trần Quốc Cưỡng
Bắc Ninh














Ý kiến bạn đọc (0)