Hương thu
|
| Minh họa: Thùy Dung. |
Nhìn con phố nhỏ mênh mang đón từng chiếc lá vàng rơi, ký ức lại lung linh theo những dòng suy tưởng trở về. Tôi như thấy mình đang được chạy chơi trên cánh đồng đầy gió. Để ngửi mùi ngai ngái của cỏ, ngầy ngậy của lúa làm đòng, hăng hăng của những gánh bùn mẹ gánh lên làm bầu gieo ngô…
Những mùi hương ấy bấy lâu vẫn được ta níu giữ trong ký ức, nay nhớ đến lòng thấy thẫn thờ. Chỉ muốn bỏ lại tất cả những bộn bề phố xá, để về quê thả hồn cùng gió mà không được. Cuộc sống cuốn tôi quay vòng vòng cơm áo, bắt tôi trầy trật bám trụ với đời…
Quê tôi mùa này nhiều gió lắm. Gió thả từng chùm trên rặng tre đầu làng. Gió vi vút gọi sáo diều rong chơi trên bầu trời thăm thẳm. Gió lả lướt trên cánh đồng lúa làm đòng chờ mùa vụ. Gió lẳng lơ trêu đùa những vạt cải triền đê. Tôi nghe trong gió mùi mặn chát mồ hôi của mẹ. Mẹ tảo tần nuôi con lớn. Mẹ làm quần quật từ sáng sớm sương chưa tan tới lúc mặt trời lặn mất tăm sau rặng tre. Vất vả mà sao mẹ làm việc vẫn nhẹ nhàng đến vậy.
Thời con gái, gia đình khá giả, mẹ chẳng phải động vào việc gì. Cưới cha, một thương binh nặng trở về sau chiến đấu. Có người bảo mẹ dại. Con gái đang thì, bao chàng trai nhà thóc đầy bồ không lấy, lại đi lấy anh thương binh. Mặc kệ. Mẹ vẫn cáng đáng việc nhà, chuyện cửa với ba đứa con thơ…
Ba anh em tôi lớn lên trong sự tảo tần của mẹ, sự vất vả của cha. Học đại học, rồi đi làm. Tất cả đều lập nghiệp ở thành phố. Guồng quay cuộc sống cứ cuốn đi, để đêm về lại quay quắt với nỗi nhớ nhung và thấy mình vô tâm quá. Những cuộc điện thoại vội vàng không lấp nổi khoảng vắng trong lòng mẹ. Những câu hỏi thăm ngắn ngủi không làm vơi đi bao ưu tư trong mắt cha…
Thu đến rồi đi, thời gian như chiếc đèn kéo quân quay mãi chẳng chờ đợi ai. Chợt giật mình khi thấy mẹ cha đã gánh nhọc nhằn, lo âu, vất vả qua hơn sáu mươi mùa thu. Có lẽ, đã đến lúc mình phải sắp xếp lại cuộc sống cho gọn gàng, để làm việc gì cũng được đến nơi đến chốn. Cho mỗi thu qua không phải nuối tiếc gì…
Thu Hường
Bắc Ninh















Ý kiến bạn đọc (0)